Tue, 12 / 2017 12:11 am | tailieuhay

Đề bài: Kể lại một kỉ niệm sâu sắc về tình cảm gia đình

Bài làm

Gia đình luôn là nơi lưu trữ, cất giữ rất nhiều những kỉ niệm của mỗi chúng ta. Có nhiều những kỉ niệm vui, cũng có những kỉ niệm buồn. Với em cũng vậy, Em có một kỉ niệm sâu sắc nhất mà em không bao giờ có thể quên nhưng nó lại là một kỉ niệm buồn. Kỉ niệm đó gắn liền với bố- người mà em yêu thương nhất trong cuộc đởi này.

Người ta thường hay nói gia đình nào cũng cưng chiều con trai hơn con gái nhưng gia đình em lại khác. Em là con gái út trong nhà nhưng lại được bố cưng chiều hơn anh hai một chút xíu. Ngay từ khi còn bé xiu bố đã là người chăm hai anh em nhiều hơn là mẹ, bố làm tất cả công việc nhà kiêm luôn chăm sóc hai anh em. Bởi bố em làm kế toán chỉ làm tới giờ hành chính là về, còn mẹ thì bận công việc chợ búa tới tận 8 giờ tối mới về. Hằng ngày, sau khi làm xong việc công ty, bố em liền đi đón hai anh em ở trường về nhà. Sau đó bố dọn dẹp nhà cửa, nấu cơm, tắm rửa cho hai em… Tới lúc mẹ về sẽ không phải làm gì cả bởi mọi công việc đã có bố lo. Ngay cả việc dạy dỗ hai anh em học bài cũng chính tay bố đảm nhận. Bố không chỉ là một con người đảm đang quán xuyến được hết mọi công việc mà còn là một người luôn dành cho vợ con mình tình yêu thương rộng lớn và chân thành. Bố rất yêu mẹ, mọi công việc bố đều giúp mẹ làm, mọi quyết định bố đều tôn trọng và nhường cho mẹ, tiền lương cuối tháng bố đều giao cho mẹ hết. Em nhớ có những lần mẹ cãi nhau với bố về một việc gì đó, khi mọi chuyện trở nên căng thăng hơn bố đều là người xin lỗi mẹ trước dù bố không sai lí do mà bố đưa cho lời xin lỗi đó là bố không muốn chúng em bị ảnh hưởng bởi cuộc cãi nhau và đặc biệt bởi vì bố yêu mẹ. Bố không chỉ là một người yêu thương vợ con hết mực- một hình mẫu người chồng lí tưởng, người đàn ông của gia đình mà còn là một người “ chuẩn men” bởi bố không rượu chè, không vướng những tệ nạn xã hội, bố đối xử với mọi người xung quanh rất tốt và được mọi người rất quý mến… Mọi mối quan tâm và tình yêu thương bố đều giành trọn cho gia đình.

Xem thêm:  Giải thích câu ca dao Dù ai đi ngược về xuôi Nhớ ngày giỗ tổ mùng mười tháng ba

Kể lại một kỉ niệm sâu sắc về tình cảm gia đình
Kể lại một kỉ niệm sâu sắc về tình cảm gia đình

Bố tốt là vậy, vậy mà có điều tồi tệ đã xảy đến với bố và cả gia đình em. Em nhớ như in đó là trước ngày em chuẩn bị vào lớp Một, khi bố đang chuẩn bị những đồ dùng cho em thì đột nhiên bố bị đau bụng dữ dội. Bố đã gọi điện cho mẹ về đưa bố đi khám bệnh. Mẹ về đưa bố em tới bệnh viện Ngô Quyền gần nhà để khám bệnh và gửi hai an hem ở nhà bác hàng xóm. Khi bố và mẹ đi, trong lòng em đã có một điều gì đó mách bảo, em lo cho bố lắm. Mẹ đưa bố tới bệnh viện được chừng nửa tiếng thì cậu em tới đón hai anh em. Khuôn mặt của cậu đầy hốt hoảng, nước mắt tràn ra, cậu nói: “ Hai đứa mau nhanh theo cậu tới bệnh viện, bố của hai đứa chết mất rồi”. Với một đứa trẻ mới chỉ 6 tuổi cảm xúc lúc đó thật khó diễn tả. Em chỉ nhớ khi cậu vừa mới dứt câu nói, nước mắt nước mũi thi nhau trào ra. Tại sao ? Tại sao bố lại chết? Ai đã làm gì khiến bố em chết ? Bố em chỉ bị đau bụng thôi cơ mà ! Hàng ngàn câu hỏi không có câu trả lời của một đứa bé mới sáu tuổi. Hai anh em theo cậu tới bệnh viện. Người của bệnh viện và công an không cho vào, bởi họ đang tiến hành khám nghiệm tử thi. Sau này em mới được nghe mọi người kể rằng vì gia đình em nghi rằng một y tá đã cho bố em uống nhầm thuốc. Bởi lúc đó bố em chỉ bị đau bùng, khi tới bệnh viện không có bác sĩ thăm khám và chỉ định mà một y tá đã cho bố uống một viên thuốc. Sau khi uống viên thuốc đó thì bố lên cơn co giật và chết và bệnh viện đã nói rằng bố em bị một cơn nhồi máu cơ tim. Chính vì vậy mới có công an vào cuộc khám nghiệm tử thi để điều tra. Lúc đó em chỉ được đứng từ xa nhìn thấy bố. Gương mặt của bố giờ đây tái mét, không còn nụ cười hiền lành mọi khi nữa. Mẹ thì khóc ngất lịm. Sau cùng người ta không điều tra vụ việc của bố em nữa mà cố để mọi việc bị đẩy lùi vào quá khứ. Chỉ còn lại không khí tang thương bao trùm cả gia đình.

Xem thêm:  Phát biểu cảm nghĩ về bài thơ cảnh khuya

Đó là một kỉ niệm buồn sâu sắc mà cả đời em không bao giờ quên được.Đến này khi đã được mười lăm năm bố mất nhưng mỗi ngày giỗ thì không khí cả gia đình vẫn lắng xuống. Chưa ai trong gia đình quên được nỗi đau, nỗi mất mát đó. Với em bố chưa bao giờ là đã chết, bố vẫn sống mãi trong tâm trí và trái tim em. Em tin rằng ở phương trời nào đó bố vẫn đang dõi theo từng bước chân của em, luôn nhớ về gia đình từ đó mà em luôn cố gắng sống thật tốt để bố có thể luôn tự hào về em và an lòng. 

Họa Tâm

Bài viết cùng chuyên mục